Chúng tôi cùng Đại tá Nguyễn Duy Liền, Chính ủy Lữ đoàn 683, đến thăm mái ấm gia đình vợ chồng Trung tá QNCN Đỗ Thị Nhuần ( nhân viên cấp dưới nuôi quân Tiểu đoàn 743 ) và Thượng tá QNCN Trần Văn Điệp ( nguyên Trợ lý Kỹ thuật Tiểu đoàn 743 ) trong làng quân nhân đơn vị chức năng vào chiều muộn. Bên ấm nước trà xanh, chuyện về mái ấm gia đình, về con gái lớn Trần Thanh Nhàn ( sinh năm 1998 ) đang làm nghiên cứu sinh Trường Đại học Sư phạm Thành Phố Hà Nội, con gái thứ hai Trần Thị Nguyệt Minh ( sinh năm 2000 ), hiện là sinh viên năm thứ hai Trường Đại học Duy Tân ( TP. Đà Nẵng ) cứ nối dài không dứt .
Kể về những con, chị Nhuần tự hào cho biết thêm : “ Trải qua bao khó khăn vất vả, thăng trầm đời sống, thế nhưng nhìn sự trưởng thành của những con, chúng tôi thấy vô cùng niềm hạnh phúc ”. Nhớ lại những ngày đầu về đơn vị chức năng, giọng chị Nhuần không giấu được xúc động. Cách đây 23 năm, đang là nhân viên cấp dưới thông tin của Học viện Hậu cần, chị Nhuần được chuyển về Trung đoàn 683 ( nay là Lữ đoàn 683 ) để gần chồng. Những tưởng về đơn vị chức năng mới, vợ chồng cùng đơn vị chức năng, việc mái ấm gia đình có người chung tay san sẻ, tuy nhiên thực tiễn lại không như chị nghĩ … Chị được giao trách nhiệm là nhân viên cấp dưới nấu ăn. Công việc trọn vẹn mới mẻ và lạ mắt, cộng với thiên nhiên và môi trường, điều kiện kèm theo sống khác với ngoài Bắc, hai con còn nhỏ ( con gái lớn 3 tuổi, con nhỏ mới 5 tháng tuổi ), nội ngoại đều ở xa, thêm nhà cửa không không thay đổi khiến chị có lúc thấy nản lòng .
Mới đầu, đơn vị chức năng tạo điều kiện kèm theo cho vợ chồng chị Nhuần mượn tạm gian nhà thuộc trạm y tế của Lữ đoàn, cách đơn vị chức năng 6 km. Áp lực nhất là những ngày chồng đi làm trách nhiệm hoặc trực chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, 2 giờ 30 phút sáng chị chở hai con vào đơn vị chức năng, để con ngủ tiếp, còn chị bắt tay vào sẵn sàng chuẩn bị bữa sáng cho bộ đội. Năm 2001, anh chị được cấp trên xem xét phân cho mảnh đất, cách đơn vị chức năng chưa đầy 500 m. Phấn khởi, hai vợ chồng vay mượn, quyết tâm dựng tạm ngôi nhà cấp bốn để việc đi lại thuận tiện, con cháu đỡ khó khăn vất vả. Có ngôi nhà của riêng mình, con cháu cũng lớn hơn, mọi khó khăn vất vả theo đó cũng vơi dần. Anh chị vừa nỗ lực hoàn thành xong trách nhiệm ở đơn vị chức năng, vừa bảo nhau vun vén niềm hạnh phúc cho tổ ấm .
Hoàn cảnh gia đình Thiếu tá QNCN Nguyễn Thị Hà, nhân viên tài chính Tiểu đoàn 743 lại có những vất vả riêng. Ngôi nhà thiếu vắng người đàn ông trụ cột trong gia đình đã nhiều năm nay. Chị Hà chia sẻ: “Vợ chồng tôi cùng quê Đông Hưng, Thái Bình. Từ hai bàn tay trắng, chúng tôi đã đồng cam cộng khổ vượt qua những tháng ngày gian nan để nuôi dạy con khôn lớn trưởng thành. Những tưởng hạnh phúc sẽ êm đềm trôi, ai ngờ căn bệnh quái ác đã cướp anh ấy khỏi tổ ấm gia đình”.
Ngày chồng chị Hà, Thượng tá Nguyễn Văn Thơi, Phó lữ đoàn trưởng, Tham mưu trưởng Lữ đoàn 683 mất, con gái Nguyễn Thị Phương Thảo đang học trung học phổ thông, cậu con trai Nguyễn Hưng Thịnh đang học lớp 9. Phải mất một thời hạn khá dài, chị Hà mới quen dần với thực trạng … vắng chồng. Đồng cảm và san sẻ với khó khăn vất vả của chị Hà, chỉ huy, chỉ huy những cấp đã tạo điều kiện kèm theo để cô con gái Nguyễn Thị Phương Thảo tiếp nối đuôi nhau truyền thống cuội nguồn mái ấm gia đình, hiện là nhân viên cấp dưới văn thư Phòng Tham mưu, Lữ đoàn 683. Con trai của anh chị cũng đã học lớp 12. Nén nỗi đau vào lòng, chị Hà thay chồng chăm sóc cho những con, chăm nom cha mẹ hai bên, chuyên tâm trong việc làm, tích cực tham gia những hoạt động giải trí hội .
Đó là những trường hợp chúng tôi có dịp trực tiếp gặp gỡ, trò chuyện. Mỗi mái ấm gia đình hội viên phụ nữ Lữ đoàn 683 có những khó khăn vất vả, khó khăn vất vả riêng, nhưng những chị đều chung nghị lực can đảm và mạnh mẽ, niềm tin vượt lên thực trạng, khắc phục khó khăn vất vả, nuôi con khỏe, dạy con ngoan, nỗ lực triển khai xong tốt trách nhiệm ở đơn vị chức năng, là hậu phương vững chãi để chồng yên tâm công tác làm việc .
Bài và ảnh: VÂN ANH