MENU

Nhà Việt

Phục Vụ

24/24

Email Nhà Việt

[email protected]

Những bài thơ, ca dao tục ngữ, truyện ngắn, truyện cười làm báo tường 20/11 hay 2022

Báo tường 20/11 không chỉ lôi cuốn mọi người bởi phong cách thiết kế thích mắt, ấn tượng mà còn cần sự trau chuốt về nội dung. Để giúp báo tường thêm lôi cuốn và ghi dấu trong lòng người đọc, hãy cùng tìm hiểu thêm những bài thơ, ca dao tục ngữ, truyện ngắn, truyện cười mê hoặc, ý nghĩa cho báo tường 20/11 qua bài viết .

Top 10 bài thơ hay đăng báo tường 20/11 năm 2022

Những vần thơ nhẹ nhàng thay cho lời nhắn gửi yêu thương của bao thế hệ học trò dành cho những người thầy, người cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam. Tham khảo những bài thơ ý nghĩa sau để báo tường 20/11 thêm phần sâu lắng:

Bài 1:

Người lái đò

Một đời người – một dòng sông
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ ,
” Muốn qua sông phải lụy đò ”
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa .
Tháng năm dầu dãi nắng mưa ,
Con đò tri thức thầy đưa bao người .
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin Tặng Ngay người thầy kính thương .
Con đò mộc – mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày ,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông …
( Vô danh )

Bài 2:

Bụi phấn

Thầy con giờ đã già rồi
Mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu
Phấn rơi bạc cả mái đầu
Đưa con qua những bể dâu cuộc sống
Mỗi khi bụi phấn rơi rơi
Thầy gieo mầm hạt những lời yêu thương
Cho con vững bước nẻo đường
Hành trang kiến thức và kỹ năng, tình thương của thầy
Biết bao khó khăn vất vả, đắng cay
Gạo tiền, cơm áo, vòng xoay cuộc sống
Nhưng tâm thầy mãi sáng ngời
Dựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao !
Trọn đời con mãi tự hào
Cúi đầu cung kính thương sao dáng thầy
Dẫu đời xuôi, ngược đó đây
Tim con ghi khắc lời thầy khi xưa
Khuya rồi thầy đã ngủ chưa ?
Ngàn bông hoa thắm kính thưa dâng thầy
Cho con đời sống thời điểm ngày hôm nay
Mừng ngày Nhà giáo ơn thầy chẳng quên !
( Vô danh )

Bài 3:

Lời cảm tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc sống nghiêng ngả
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy thời xưa có tiếng thoi đưa
Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng
Trưởng thành này có bóng hình trong ngày hôm qua
Nhớ được điều gì được dạy những ngày xa
Áp dụng – nhắc nhở cội nguồn đã có

Nước mắt thành công xuất sắc hòa nỗi đau đen đỏ
Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
Bài học đời đã học được những gì
Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
Để cây đời có tán lá sum sê
Bóng mát dừng chân là một chốn quê
Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô .
( Vô danh )

Bài 4:

Về lại trường xưa

Con về thăm lại trường xưa
Các em áo trắng ngây thơ nói cười
Từ đâu hàng lệ tuôn rơi
Con nghe vang vọng nụ cười rất lâu rồi

Con xa ngày ấy đến giờ
Con xa xa tiếng thầy cô giảng bài
Giờ về thăm lại trường ơi
Tóc thầy đã bạc điểm ngôi trên đầu

Xây bao nhiêu những nhịp cầu
Giờ đây cô cũng mái đầu pha sương
Cô thầy là những tấm gương
Hướng cho tuổi trẻ con đường mình đi .
( Vô danh )

Bài 5:

Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con khuynh hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với toàn bộ tin yêu …
( Vô danh )

Bài 6:

Bên mái trường xưa

Trường xưa lớp học còn đây
Bảng đen phấn trắng bên thầy thân yêu
Vòng tay bè bạn sớm chiều
Con đò tri thức cùng điều gửi trao

Bạn xưa giờ ở nơi nào
Nay tôi trở lại xuyến xao nhớ thầm
Thầy tôi tóc bạc hoa râm
Lời thầy giảng toán tiếng trầm bên tai

Tim tôi ghi khắc tháng ngày
Bao lời thầy giảng ngày hôm nay nên người
Bông hoa đỏ thắm điểm mười
Nhớ ơn thầy đã một đời gian lao

Công thầy ơn tựa núi cao
Cho con mơ ước bay vào tương lai .
( Vô danh )

Bài 7:

Thưa Thầy

Thưa thầy, bài học kinh nghiệm chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa
Thưa thầy bài tập ngày hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin
Thưa thầy, bên ly cafe đen
Con đốt thời hạn bằng khói thuốc
Sống cho mình và không khi nào mơ ước
Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?
Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn yên bình
Soạn bài trong tiếng ho khan
Thưa thầy, cho là nhận : điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để giờ đây khi con hiểu được
Biết làm thế nào tạ lỗi cùng thầy .
( Vô danh )

Bài 8:

Đời đời nhớ ơn thầy

Phấn bảng miệt mài chai ngón tay
Giảng đường dấu tích bước chân thầy
Lên lớp tháng ngày hao trí lực
Lắng nghe tích tắc sức giảm suy .

Đò ngang đưa đón mong gặp lại
Bến cũ chần chừ muốn đổi thay
Qua sông vạn nẻo trò bươn chải
Bạc tóc tha phương nhớ cô thầy .
( Vô danh )

Bài 9:

Tri ân

Thu tàn trời đã sang đông
Bồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầy
Người trao khát vọng ngày hôm nay
Chắp cho đôi cánh em bay vào đời
Bao chuyến đò lặng không lời
Ươm mầm xanh tốt rạng ngời tương lai
Bên trang giáo án miệt mài
Hao gầy tận tâm năm dài tháng qua
Từng câu từng chữ ê a
Bao lời dạy dỗ thiết tha nồng nàn
Mỏi mòn khuya sớm gian truân
Nhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòng
Bao thế hệ đã sang sông
Thầy cô luôn mãi vọng trông theo cùng
Mặc cho mưa gió bão bùng
Vẫn bí mật thắp sáng vùng trời mơ
Hôm nay kính dệt vần thơ
Tri ân hai tiếng vô bờ khắc ghi
Nẻo đời dẫu có thịnh suy
Dù bao gian khó mãi ghi ơn dầy
Mừng ngày nhà giáo thời điểm ngày hôm nay

Kính dâng lời chúc cô thầy muôn nơi

An khang niềm hạnh phúc rạng ngời
Gia can ấm cúng trọn đời yêu thương
Dẫu cho cách trở ngàn phương
Lòng hoài khắc khoải vấn vương cô thầy
Tác giả : Thái Tài

Bài 10:

Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khách thời xưa đó không ít quên béng
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông im re buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời hạn …
( Vô danh )

Ảnh : America Star Books

15 câu ca dao tục ngữ cho báo tường 20/11

Dân tộc Nước Ta từ nghìn đời nay vẫn luôn giữ gìn và phát huy truyền thống cuội nguồn tôn sư trọng đạo. Truyền thống tốt đẹp ấy đã in sâu vào tâm lý của mỗi người dân qua những câu ca dao tục ngữ – một thể loại văn học dân gian vô cùng quen thuộc. Tham khảo những câu ca dao tục ngữ ý nghĩa cho báo tường 20/11 ngay sau đây :

Câu 1:

Nhất tự vi sư, bán tự vi sư
( Một chữ cũng thầy, nửa chữ cũng thầy )

Câu 2: Tiên học lễ, học học văn

Câu 3: Không thầy đố mày làm nên

Câu 4: Mùng một tết cha, mùng ba tết thầy

Câu 5:

Muốn sang thì bắt cầu kiều
Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy .

Câu 6: 

Gươm vàng rớt xuống Hồ Tây
Ơn cha nghĩa trọng công thầy cũng sâu .

Câu 7: 

Mười năm rèn luyện sách đèn
Công danh gặp bước, chớ quên ơn thầy .

Câu 8: 

Công cha, áo mẹ, chữ thầy
Gắng công mà học có ngày thành danh .

Câu 9: 

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa .

Câu 10:

Dạy con từ thuở tiểu sinh
Gần thầy gần bạn tập tành lễ nghi
Học cho ” cách vật trí tri ”
Văn chương chữ nghĩa nghề gì cũng thông .


Ảnh : META.vn

5 truyện ngắn ý nghĩa làm báo tường 20/11

Trong báo tường 20/11, truyện ngắn là một phần không thể thiếu. Những câu truyện ý nghĩa về tình thầy trò, bạn bè, về những kỷ niệm khó quên cùng ngôi trường mến yêu sẽ giúp khơi gợi cảm xúc và tạo thêm dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc.

Bài 1: 

Xin Lỗi Thầy

Cuối thu, tiết trời lạnh dần. Những chiếc lá sau cuối cũng trôi theo gió. Bầu trời cao, xanh thẳm, chốc chốc lại gợn lên những làn sóng trắng. Cảnh vật yên bình lắm ! Màn sương hung tàn nhỏ thêm vài giọt trắng xóa, mờ ảo lên sự đơn độc đang nảy nở trong lòng tôi .
Người ta thường bảo nhau là mưa buồn. Nhưng tôi lại nghĩ, khoảnh khắc này còn hơn thế nữa ! Mỗi lúc như vậy, đôi mắt tôi lại vô thức mà nhìn theo bao kỉ niệm thời thơ ấu, bao kỉ niệm thời cắp sách đến trường ! Trong số đó, có một câu truyện mà tôi nhớ nhất. Đó là một lần, tôi đã khiến cho người mà tôi kính trọng, tuyệt vọng ! … Hồi đó, có lẽ rằng là vào lớp 5. Khi ấy, tôi học toán giỏi lắm ! Kỳ kiểm tra nào, con 10 luôn bị tay tôi cầm chắc. Thầy toán cưng tôi nhất. Tôi cũng thích toán. Chẳng biết có tương quan gì về yếu tố di truyền không, hay là tôi chỉ đơn thuần thích cái số điểm tròn xoe kia !
Dù sao, tổng thể đều chỉ là những tâm lý bắt đầu ! Tôi dần mất đi cái cảm xúc yêu dấu. Bài tập ngày càng làm tôi chán nản. Ngoài thời hạn ở trường, cha mẹ tôi vẫn ngốn cho tôi hàng tấn thứ ! Nhiều đến nỗi, đôi lúc, tôi nghĩ là đầu mình sắp sửa nổ tung, như một quả bom hẹn giờ ! Rồi tới một đêm, hôm ấy là chủ nhật. Khi bao đứa trẻ khác đang tận thưởng cái niềm vui ngày nghỉ, thì tôi lại đang làm cái việc làm thường ngày : cả núi bài tập. Hàng giờ đồng hồ đeo tay, tôi cứ tâm lý, cứ viết, lặp lại theo một trình tự và hoạt động giải trí như một cỗ máy ! Xong bài tập của cha mẹ cho, não tôi đã mệt lả, chỉ còn bài tập ở trường. Giở cuốn sách giáo khoa ra, chẳng hiểu nổi, tôi nhìn thì cứ nhìn, nhưng tâm lý thì không ! Suy nghĩ của tôi như vừa mới phá vỡ cái xiềng xích của nó, chạy lung tung, rồi nấp đi đâu mất ! Tôi mệt lắm rồi ! Bỗng nhiên, trong đầu tôi lại nảy ra một ý, mà trước giờ chưa từng Open : ” Nhất thiết phải làm thế nào ? Chắc gì thầy đã kiểm tra ! “. Rồi như một phản xạ, ngay lập tức, một ý nghĩ khác chống đối lại : ” Nhỡ đâu thầy kiểm thì sao ? “, ” Lớp nhiều người như vậy, chẳng nhẽ lại trúng mình ? “, ” Sao lại không ? ” … Tất cả cứ rối tung lên ! Tôi bực tức hét lên một tiếng, trong khi thậm chí còn tôi cũng không biết mình vừa làm gì ! Tôi có đủ mưu trí để biết bên nào là đúng. Thế là tôi lại làm bài tiếp. Nhưng cũng chỉ được một lát, sự căng thẳng mệt mỏi lại thống trị khung hình tôi ! Tay tôi mở màn viết nguệch ngoạc một cách thiếu tự chủ ! Tôi mạnh tay quẳng cây viết đi. Ngả người ra sau, tôi nhìn lên đồng hồ đeo tay, đã khuya rồi. Mắt tôi như bị rút hết sức lực, đổ sụp xuống. ” Muốn thế nào thì ra ! ”
Cuối cùng thì tôi cũng đã đầu hàng ! Tôi nhanh gọn gấp tập vở lại, rồi cuộn tròn trong chăn. Giữa sự ấm cúng và cái mê hoặc của giấc ngủ, tôi bất giác lo ngại. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, tổng thể đã bị vùi lấp … Sáng hôm sau, tôi dậy trễ. Tôi nhanh gọn nhét vài miếng bánh lót dạ rồi đi học. Tới lớp, tôi run người ! Tay và trán tôi đẫm mồ hôi. Cái cảm xúc lo ngại lại quay trở lại ! Tôi thở từng nhịp một như cố gắng nỗ lực lắm. Có đứa bạn quay sang bảo tôi chỉ nó làm bài. Tôi bảo nó nên tự mình làm thì tốt hơn. Nếu như là mọi ngày thì tôi sẽ giúp nó, nhưng ngày hôm nay, ngay cả cái đề tôi còn chưa đọc qua ! Sau điểm danh, thầy mở màn sửa bài tập. Tim tôi đập thình thịch theo từng mi-li-mét mà ngón tay thầy dò trên list lớp. Nhưng hình thức bề ngoài, tôi cũng cười cười nói nói, tựa hồ như tự an tâm mình và che giấu đi cái nỗi sợ hãi, cùng tiếng tim đập ! Rồi thầy dừng lại, ngẩng mặt lên và nhìn chằm chằm vào tôi. Thầy nở một nụ cười, và điều đó khiến tôi lạnh sống lưng : ” Em lên làm bài đi ! ” .
Những lời đó như giúp tôi phá vỡ đi cái nỗi sợ hãi bâng quơ cũ, nhưng đem lại một nỗi sợ thật sự. Tôi từ từ đứng dậy. Tôi thú nhận với thầy tổng thể, trong tiếng nấc. Tôi đứng mà cứ cúi gằm mặt xuống, để cho mái tóc che đi đôi mắt cay xè của mình, tôi không dám nhìn mặt thầy ! Hai tay tôi cứ bám chặt vào nhau. Tôi nhìn thấy một giọt nước rơi xuống quyển vở, rồi hai, rồi ba và một bàn tay đã chai sạn, nhẹ nhàng nhấc quyển vở của tôi lên. Tôi lén lút ngẩng mặt nhìn, tôi thấy thầy ! Thầy trông khác lắm ! Khuôn mặt thầy không để lộ bất kể một xúc cảm nào cả. Nhưng tôi đọc được : Thầy đang rất buồn ! Rồi thầy đặt quyển vở xuống, trở lại bục giảng. Thầy lấy bút chì và viết gì đó. Tôi đoán chắc đó là con không tiên phong của tôi ! Suốt tiết, tôi vẫn cứ cúi mặt !
Tiếng chuông reo lên, những bạn khác ùa ra khỏi lớp như đàn ong vỡ tổ. Riêng tôi, tôi vẫn cứ ngồi đấy, vẫn cứ lặng thinh. Tôi ân hận lắm ! Tôi vừa khóc, vừa kéo quyển vở lại, triển khai xong nốt đống bài tập đáng ghét này. Giá như tôi đừng quá chây lười, giá như tôi đã làm bài tập thì tôi đã không khiến thầy tuyệt vọng ! Cái cảm xúc khi làm cho người mà mình kính trọng, người đặt cả niềm tin vào mình, là cái cảm xúc rất là tồi tệ ! Tôi ước cho Trái Đất ngừng quay, tôi ước cho thời hạn ngừng chảy, tôi ước cho đôi mắt trở nên mù loà, để tôi không phải nhìn thấy vẻ buồn trên khuôn mặt thầy nữa ! Tôi ngửa mặt lên, để cho hai hàng nước mắt chảy xuống đôi bàn tay, để chúng xóa sạch cái tội lỗi. Bỗng, có một bàn tay đưa lên, lau nước mắt cho tôi, một bàn tay chai sạn ! Tôi biết một người có bàn tay như vậy, thầy ! Thầy đã ngồi bên tôi từ khi nào. Tôi nghẹn ngào mà nói lời xin lỗi, và tôi lại một lần nữa cúi mặt. Nhưng rồi, bàn tay thầy đã nâng khuôn mặt của tôi lên, để cho tôi nhìn vào đôi mắt thầy. ” Thế em đã làm xong bài tập chưa ? “, thầy hỏi. Tôi không vấn đáp, chỉ biết lẳng lặng gật đầu. Thầy nhoẻn miệng cười, một nụ cười khiến lòng tôi ấm cúng, như một cách nói khác của từ ” tốt lắm ! “. Thầy lấy một cây bút bi và cuốn sổ điểm ra. Tôi đã suýt nữa ngất xỉu vì niềm hạnh phúc khi nhìn thấy một con mười viết bằng bút chì, ngay chỗ tên tôi. Thầy dùng bút bi đỏ lại con mười ấy, nắn nót. Ngay cả khi tôi khiến thầy tuyệt vọng, thầy vẫn luôn đặt niềm tin vào tôi !
Cũng đã là một khoảng chừng thời hạn lâu lắm rồi ! Nhưng toàn bộ vẫn cứ theo tôi mãi. Đó là một bài học kinh nghiệm dành cho tôi, một bài học kinh nghiệm rất ý nghĩa. Tôi còn nhớ rõ bàn tay của thầy, nụ cười của thầy, và cả con mười bằng bút chì kia nữa ! Hãy nỗ lực đừng làm cho người khác tuyệt vọng. Nếu không, quốc tế chỉ là một nấm mồ !

Bài 2:

Người Thầy Đặc Biệt

10 tuổi, lần tiên phong chúng tôi được học tiếng Anh, nhưng không phải học ở trường mà phải đạp xe hơn 3 km sang nhà thầy giáo ở làng bên để học. Trong căn nhà cấp 4 nhỏ bên bờ đê lộng gió, một thầy giáo và 4 học trò ríu rít với những bài học kinh nghiệm tiếng anh vỡ lòng. Mỗi buổi học thêm tiếng Anh khi đó chỉ có 500 đồng, cách đây 12 năm về trước. Khi đó bốn đứa chúng tôi chỉ biết học, không chăm sóc 500 đồng là đắt hay rẻ cho một buổi học tiếng Anh vỡ lòng. Thầy là một người thầy đặc biệt quan trọng cùng lớp học đặc biệt quan trọng và một căn nhà cũng đặc biệt quan trọng. Ngôi nhà chỉ có một gian thấp bé được xây trọn vẹn bằng xi-măng. Đến những cái bàn và giường ngủ cũng được làm từ xi-măng. Từ xa, ngôi nhà trông như một chuồng chim bồ câu bám trên bờ đập. Thầy viết trên một tấm bảng đen nhỏ treo trên tường, trò ngồi bàn xếp, khoanh chân trên tấm phản xây bằng xi-măng. Những câu hello, goodbye, thank you … thầy vừa dạy viết vừa dạy đọc. Thầy đứng xoay ngang khuôn mặt, miệng lan rộng ra, lưỡi hoạt động thật chậm để chúng tôi tập đọc theo cho đúng .
Tôi nhớ còn nhớ câu truyện thầy kể về một nước Nga xa xôi, nơi mà thầy đã từng theo học, nơi có một người con gái thầy đã yêu và đã rời xa. Thầy kể cho chúng tôi nghe về một thời trai trẻ nhiều tham vọng nơi xứ tuyết. Trong câu truyện đó có cái gì đó đã đổ vỡ, đã chia lìa và giờ thầy ở đây, trước mặt chúng tôi. Thầy sống lầm lũi và hơi lập dị trong mắt người làng. Đuôi mắt nhiều nếp nhăn của thầy hay nheo lại, nhìn về nơi nào đó xa thẳm. Thầy có nụ cười thật lạ, trước mặt chúng tôi thì vô cùng ấm cúng, quay đi là ngay lập tức nhếch lên khó hiểu khiến tôi thấy hay hay và chỉ thích nhìn thầy cười .
Cũng như bao người nông dân khác, thầy cũng trồng lúa, đặt rớ tôm ( vó tôm ) để có tiền giàn trải cho đời sống. Triền đập thoai thoải thầy đặt bao nhiêu là rớ. Tép cất được, thầy vừa ăn, vừa bán, con nào nhỉnh hơn thầy bỏ vào cái bể cũng được xây bằng xi-măng để nuôi cho lớn. Mỗi ngày tới học, chúng tôi hay vào bể tôm của thầy chơi, té nước khiến cho những con tôm nhảy lên loạn xạ. Lúc đó thầy liền nóng vội la chúng tôi. Nhưng cái tất tả của thầy trông rất thánh thiện nên không làm chúng tôi sợ và như vậy ngày nào trò nghịch dại đó cũng được lặp lại .
Thầy nói, có chúng tôi tới học thầy cảm thấy rất vui. Thầy say sưa nói với chúng tôi thứ ngoại ngữ mà một thời thầy mê hồn. Có chúng tôi, thầy bận rộn hơn vì phải lo ngăn những trò nghịch dại, lo cho chúng tôi học sao cho giỏi. Khi không còn học thầy nữa, tôi vẫn thường đạp xe qua nhà thầy, vẫn cái dáng cao gầy ấy, đặt những rớ tép dọc triền đập, bước tiến liêu xiêu. Hai ba lần tôi đi qua, vẫn yên tâm khi cái dáng liêu xiêu ấy đi dọc bờ sóng ì ập vỗ. Rồi kí ức cũng như những con sóng, va đập kiểu gì mà tôi không còn nhớ từ khi nào, tôi không còn thấy dáng người thầy ấy nữa. Hôm nay, như bao đứa học trò vô tâm khác của thầy, tôi lại ngồi kể về những kỉ niệm ngày xa xăm ấy. Tôi nhớ bóng thầy khi thả những con tép nhỉnh hơn vào trong cái bể xi-măng và mong chúng lớn, khi đó trông thầy như cô Tấm đang nuôi con cá bống để chờ phép màu. Tôi luôn mong thầy đã đi khỏi căn nhà ấy, ngôi làng ấy, đi đến xứ sở của riêng thầy. Nơi có nhiều tham vọng hơn, biết đâu phép màu tôm, cá sẽ cho thầy gặp lại người con gái thầy đã yêu. Tôi luôn mong điều đó vì tôi biết khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, có vẻ như không thuộc về nơi này, không nên ở lại nơi này .

Bài 3:

Có một người thầy dạy tôi như thế

Trò yêu thầy bởi những bài học kinh nghiệm mà thầy đã truyền tải trong mỗi giờ học. Qua những áng văn, những vần thơ, thầy đã cho trò biết hiểu đời, hiểu người, hiểu chính mình và biết sống đẹp hơn. Giọng thầy ấm cúng, nồng đượm, cách giảng bài rất duyên của thầy đã khiến mỗi giờ văn bỗng trở nên mê hoặc hơn. Tất cả những trò có vẻ như bị hấp dẫn, hút mình vào bể kiến thức và kỹ năng vô tận của thầy. Trò thực sự ngưỡng mộ thầy và mong sao mình hoàn toàn có thể lĩnh hội, tiếp đón hết những gì mà thầy đã truyền đạt .
Trò yêu thầy bởi những tính cách rất đặc biệt quan trọng của thầy. Các bạn ai cũng bảo : “ Thầy mình rất thích khoe ”. Thầy khoe nhiều lắm, nhưng trò nhớ nhất là thầy hay khoe về những chị học trò cũ của thầy vừa xinh, vừa giỏi, lại rất thành đạt. Ban đầu trò luôn không dễ chịu và thấy sao thầy kiêu thế. Rồi trò chợt nhận ra, trong lời khoe đó chứa đựng biết bao niềm vui, niềm tự hào về những thành quả mà thầy đã vun đắp. Và trò biết rằng, thầy muốn chính lời khoe đó sẽ trở thành nguồn động lực thôi thúc những trò nỗ lực .
Trò yêu thầy bởi tầm vóc mang đầy chất nghệ sĩ của thầy. Các chị khóa trước của thầy vẫn bảo thầy rất có duyên, trò cũng thấy thế. Đến giờ đây trò vẫn không quên được ngày tiên phong thầy bước vào lớp với mái tóc hơi dài, trên đầu đội một chiếc mũ nồi, trông thầy thật nghệ sĩ. Và cả cặp kính thầy vẫn thường mang theo nữa. Trò thích được nhìn thầy đeo cặp kích đó ngồi đọc sách, ánh mắt của thầy xa xăm và đăm chiêu đến khó tả. Có lẽ hình ảnh ấy của Thầy sẽ mãi đậm in và tươi nguyên trong ký ức của trò .

Bài 4: 

Ông giáo và tách cà phê

Một nhóm sinh viên giờ đã thành đạt trong việc làm cùng nhau về thăm thầy giáo cũ. Cuộc chuyện trò nhanh gọn được chuyển sang những yếu tố trong đời sống và việc làm .
Muốn mời những học trò cũ uống cafe, ông giáo vào nhà bếp và quay lại với rất nhiều cafe đựng trong những chiếc cốc khác nhau : cái bằng sứ, cái bằng nhựa, cái bằng thủy tinh, cái bằng pha lê, 1 số ít trông rất đơn thuần, số khác lại có vẻ như đắt tiền, vài cái được chế tác rất tinh xảo .
Khi tổng thể mọi người đều đã cầm cốc cafe trong tay, ông giáo nhẹ nhàng lên tiếng : “ Không biết những trò có quan tâm không, nhưng những chiếc cốc trông đẹp tươi, đắt tiền luôn được lựa chọn trước, để lại những cái trông đơn thuần và rẻ tiền .
Mặc dù rất đơn thuần và dễ hiểu khi những trò muốn điều tốt đẹp nhất cho bản thân nhưng đó cũng là nguồn gốc, nguyên do của mọi yếu tố stress của những trò .
Một điều chắc như đinh rằng cái cốc không phải là thứ quyết định hành động chất lượng của cafe đựng bên trong. Một số trường hợp, nó chỉ đơn thuần là cái vỏ đắt tiền hơn và 1 số ít khác thậm chí còn che giấu cái mà nó đang tiềm ẩn .
Điều những trò thực sự muốn là cafe chứ không phải cái cốc, nhưng những trò vẫn có ý thức lựa chọn cái cốc tốt nhất. Sau đó những trò mới để mắt đến những cái cốc khác .
Cũng như vậy, đời sống của tất cả chúng ta là cafe, việc làm, tài lộc và vị trí xã hội là những cái cốc. Chúng chẳng qua chỉ bảo phủ lấy đời sống. Và loại cốc mà trò có không làm ra cũng như không đổi khác cuộc sống mà trò đang sống ” .
Đôi khi, tất cả chúng ta chỉ chăm sóc đến cốc mà quên chiêm ngưỡng và thưởng thức thứ cafe ông trời đã ban tặng cho tất cả chúng ta. Người niềm hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất mà là người biết biến những thứ mình đang có thành thứ tốt nhất .

Bài 5:

Người thầy và những tờ tiền cũ.

Cuối cùng, nó cũng đậu ĐH. Người tiên phong nó muốn thông tin tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó .
Nhà nó nghèo, lại đông bạn bè, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào ĐH. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện kèm theo của con mình và thầm nghĩ : “ Làm sao mà chọi với người ta ! “. Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “ mình hoàn toàn có thể ” .
Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo ngại tràn về vây lấy nó. Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó .
Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học kinh nghiệm “ nhân – lễ – nghĩa ” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “ bí kíp ” rồi dặn chỉ khi nào khó khăn vất vả nhất mới được mở ra. Nó đã không “ cẩn trọng ” thừa. Gói “ bí kíp ” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu đa số đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm ! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những tờ 10.000 đồng đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc .
Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên TP HCM thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 đồng nhọc nhằn rồi lại vội vã trở lại. Sau đó thầy chuyển công tác làm việc. Hai năm, nhiều lúc nó vẫn nhận được những tờ 10.000 đồng của thầy ( lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất ). Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy .
Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo : “ Thầy H. mất rồi ! ”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ : “ Sao thầy mất ? ”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia : “ Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã mất ” .
Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe căng thẳng mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nực nội của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh lung linh. Đến giờ đây nó mới chú ý thấy thầy đã xanh lè lắm, bàn tay tài hoa khôn khéo thời xưa đã gân guốc lên nhiều lắm. Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở : “ Thầy ơi ! Sao không đợi con về ? ” .
Vì nó cứ đinh ninh : Nếu đổi những tờ 10.000 đồng kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở lại .

Ảnh : KYNA ENGLISH

10 truyện cười thú vị cho báo tường 20/11

Tham khảo những câu truyện cười cho báo tường chào mừng ngày 20/11 hài hước, thú vị. Những câu truyện sẽ giúp cân bằng cảm xúc sau khi đọc những vần thơ, những câu truyện ngắn đầy lắng đọng trong báo tường.

Bài 1: 

Bài văn tủ

Cô giáo cho học viên tả về con vật mình thương mến nhất. Cu Bin 7 tuổi về bắt một con rận nghiên cứu và điều tra và tả rất cụ thể, tất yếu là cô giáo không hài lòng, Cô bắt cu Bin làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em .
Cu Bin làm bài văn như sau : ” Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận, sau đây em xin tả con rận ” và chú khởi đầu tả con rận .
Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con cá .
Hôm sau cu Bin nộp bài như sau : ” Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc rằng nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận ” .

Bài 2:

Tôi cũng thế

Thầy giáo nói :
– Thưa ông, trò Ngốc là một đứa lười không chịu học bài, chỉ chép lại của bạn ngồi bên cạnh .
Người cha hỏi :
– Làm sao thầy biết được ?
Thầy giáo đáp :
– Đây, ông cứ coi bài kiểm tra Lịch sử này thì rõ .
Câu hỏi : Ai thắng lợi quân Thanh ngày mùng năm Tết ?
Trò Tèo ngồi kế bên trò Ngốc vấn đáp là : vua Quang Trung, trò Ngốc cũng vấn đáp giống như vậy ?
Người cha cãi :
– Nhưng đó là câu vấn đáp mà những em đã học .
Thầy giáo bình tĩnh nói :
– Mời ông xem câu thứ hai. Câu hỏi : Ai là chồng bà Trưng Trắc ? Thì cả hai cùng vấn đáp là Tô Định .
Người cha lại nói :
– Có thể nó nhớ sai giống nhau .
Thầy giáo nói :
– Nhưng câu thứ ba thì ông nghĩ sao ? Câu hỏi : Bình Định Vương lên ngôi ngày nào ? Trò Tèo vấn đáp em không biết. Thế ông biết con ông vấn đáp sao không ? Nó viết vô là : ” Tôi cũng thế ” .

Bài 3: 

Biết vẽ thế nào?

Để hiểu học trò hơn, cô giáo bảo học viên vẽ vào một tờ giấy mơ ước tương lai của mình. Khi cô xem, có em vẽ hình máy bay tỏ ý muốn làm phi công, em thì vẽ ống nghe muốn làm bác sĩ, riêng một em gái để tờ giấy trắng nguyên, cô hỏi :
– Chẳng lẽ lớn lên em không muốn làm gì cả sao ?
Em bé do dự đáp :
– Lớn lên em sẽ lấy chồng, nhưng chẳng biết nó hình gì ?

Bài 4: 

Ai tìm ra Châu Mỹ?

Trong giờ địa lý, thầy giáo gọi Hà :
– Em hãy chỉ đâu là châu Mỹ ?
– Thưa thầy, đây ạ ! – Hà chỉ trên map .
– Tốt lắm ! Nào, thế giờ đây trò Bi hãy nói cho thầy biết ai đã có công tìm ra châu Mỹ ?
– Thưa thầy, bạn Hà .

Bài 5: 

Cô giáo dặn học viên :
– Ngày mai những em đem tới lớp một vật dụng có tương quan đến bảo vệ sức khỏe thể chất .
– Hôm sau, nhất loạt những học viên đều mang mỗi người một vật phẩm .
– Tuấn, em đem gì tới ?
– Thưa cô, em mang băng gạc dùng để băng vết thương ạ .
– Tốt lắm. Thế còn Tèo, em mang gì nào ?
– Thưa cô, lọ ê-te dùng để rửa sạch vết thương ạ .

Bài 6: 

Không phải em!

Để chuẩn bị sẵn sàng cho tiết học có đoàn thanh tra của Sở Giáo dục đào tạo xuống kiểm tra tại trường, thầy giáo sẵn sàng chuẩn bị và báo với những em học viên trong lớp .
– Khi thầy hỏi một câu thì tổng thể những em đều phải giơ tay lên .
– Nếu em nào biết để vấn đáp thì giơ thẳng cả 5 ngón tay, ai không biết thì cúp một ngón tay để thầy biết .
Khi lớp học diễn ra có cả thanh tra sở, hiệu trưởng nhà trường tham gia. Thầy giáo say sưa giảng bài và đặt câu hỏi cho cả lớp .
Thấy tổng thể những em đều giơ tay, thanh tra sửng sốt vì nghĩ học viên học quá xuất sắc. Do hoảng sợ quên mất quy tắc đã đặt ra, thầy chọn Thanh. Thanh bình tĩnh vấn đáp :
– Thưa thầy không phải em, em cúp mà !

Bài 7: 

Ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương?

Cả lớp lạng lẽ. Thầy giáo chỉ một học viên : Em biết ai đánh cắp nỏ thần của An Dương Vương không ?
Học sinh sợ sệt : Dạ không phải em .
Vừa lúc đó ông hiệu trưởng đi ngang. Thầy giáo phân bua : Anh xem, học trò giờ đây tệ quá. Tôi hỏi ai đánh cắp nỏ thần của An Dương Vương mà không ai biết .
Thầy hiệu trưởng gật gù : Thôi anh nói anh Vương làm bản báo cáo giải trình rồi tôi nói BGH xuất quỹ đền cho. Đừng làm rùm beng mang tiếng chết .

Bài 8: 

Đi trễ

Đã vào tiết học, Tí lúc này mới bước vào cổng trường. bác bảo vệ kêu lại và hỏi :
– Tại sao con đi trễ ?
– Ước mơ của con là làm thầy hiệu trưởng, Tí vấn đáp .
– Tôi hỏi tại sao lại đi trễ mà ? – Bác bảo vệ nghiêm mặt .
– Vậy bác khi nào thấy thầy hiệu trưởng đi sớm chăng ?

Bài 9: 

Biển

Trong giờ địa lý, thấy Tí ngồi không quan tâm bài .
– Cô giáo : Tí ! Hãy cho cô biết biển là gì ?
– Tí ( giật mình ) : Thưa cô ! “ Biển ” là bài thơ của Xuân Diệu ạ !
– Cô giáo : ( lạng lẽ )

Bài 10:

Thi vấn đáp

Một sinh viên phải trả thi trong hội đồng, Giáo sư hỏi :
– Các Mác mất năm nào ?
– Các Mác đã mất ! Một phút mặc niệm để tưởng niệm đến Người !
Cả hội đồng đứng dậy tưởng niệm một phút. Giáo sư hỏi tiếp :

– Lê – nin mất năm nào?

– Lê – nin mất, nhưng sự nghiệp của Người vẫn còn sống mãi. Để tưởng niệm người chỉ huy vĩ đại của giai cấp Cộng sản, 5 phút mặc niệm khởi đầu .
Cả hội đồng đứng dậy, mặc niệm. Giáo sư rỉ tai với hội đồng : Thôi cho nó 3 điểm đi, không nó bảo tất cả chúng ta hát ” Quốc tế ca ” thì chẳng có ai ở đây thuộc lời đâu !


Ảnh : Tạp chí Văn hóa và Phát triển

Source: https://suanha.org
Category : Trang Trí

Alternate Text Gọi ngay
Liên kết hữu ích: XSMB