Tuy nhiên, trong số hơn 110.000 nhãn hiệu được đăng ký và bảo hộ ở Việt Nam thì chủ yếu là của doanh nghiệp nước ngoài (chiếm tới 75%) và còn lại là của doanh nghiệp Việt Nam. Mặc dù trong những năm qua, lượng đơn đăng ký từ doanh nghiệp trong nước đã tăng lên đáng kể nhưng cũng còn không ít doanh nghiệp Việt Nam còn thờ ơ với việc bảo hộ nhãn của mình.
Đây chính là một trong những nguyên do dẫn đến thực trạng thương hiệu bị nhái, bị đánh cắp, tranh chấp. Thực tế ở Nước Ta mỗi năm đã có tới trên 3.000 vụ xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp bị giải quyết và xử lý bằng những giải pháp hành chính, hàng trăm vụ làm hàng giả và vi phạm thương hiệu bị xử tại tòa hình sự .
Đặc biệt, số vụ vi phạm chiếm hữu công nghiệp mỗi năm một tăng mạnh. Nếu như năm 2000, mới chỉ có 176 vụ vi phạm thì đến năm 2002 đã tăng lên 395 vụ và năm 2004 là 404 vụ .
Theo ông Lê Văn Kiều, Chánh thanh tra Bộ Khoa học Công nghệ, hàng năm, thanh tra Bộ đã phối hợp cùng công an kinh tế tài chính phát hiện, giải quyết và xử lý hàng trăm vụ vi phạm mẫu mã, nhãn mác, thương hiệu sản phẩm & hàng hóa. Không phủ nhận đã có nhiều doanh nghiệp thiết kế xây dựng, chăm sóc đăng ký bảo hộ thương hiệu của mình nhưng cũng vẫn còn không ít đơn vị chức năng không góp vốn đầu tư tạo dựng thương hiệu mà đánh cắp, nhái nhãn mác sản phẩm & hàng hóa … để làm hàng giả, hàng kém chất lượng .Mất nhãn hiệu là mất thị trường
Để mất, tranh chấp thương hiệu ở trong nước đã phức tạp nhưng điều đó sẽ phức tạp và tốn kém gấp nhiều lần nếu như phải tranh chấp, đòi lại thương hiệu ở quốc tế .
Trong thời hạn qua, đã xảy ra khá nhiều vụ thương hiệu của doanh nghiệp Nước Ta bị chiếm đoạt tranh chấp ở thị trường quốc tế khi không được đăng ký, bảo hộ. Điển hình nhất là những vụ bị tranh chấp thương hiệu của Petro Vietnam và Cà phê Cafe Trung Nguyên tại Hoa Kỳ, của thuốc lá Vinataba tại châu Á, kẹo dừa Bến Tre tại Trung Quốc ; bánh phồng tôm Sa Giang tại Pháp và châu Âu …
Đây là những bài học kinh nghiệm “ nhãn tiền ” và là lời cảnh báo nhắc nhở so với những doanh nghiệp Nước Ta mà đặc biệt quan trọng là những doanh nghiệp trực tiếp tham gia xuất khẩu sản phẩm & hàng hóa. Bởi theo ông Trần Việt Hùng, Phó cục trưởng Cục Sở hữu trí tuệ, việc chiếm đoạt thương hiệu của nhau ở quốc tế là việc xảy ra tiếp tục trên bình diện quốc tế .Một khi nhãn hiệu không được đăng ký bảo hộ kịp thời ra nước ngoài để đối tác chiếm đoạt mất thì doanh nghiệp sẽ gánh chịu những hậu quả rất nặng nề. Khi đó, nếu hàng hoá chưa xuất vào thị trường đó, thì việc xuất hàng sẽ không thực hiện được, doanh nghiệp sẽ phải thay đổi nhãn hiệu và chi phí tiếp thị mới.
Đặc biệt, khi sản phẩm & hàng hóa của doanh nghiệp đang xuất tại thị trường, người chiếm đoạt thương hiệu hoàn toàn có thể sẽ nhu yếu pháp lý can thiệp và sản phẩm & hàng hóa nhập khẩu hoàn toàn có thể bị bắt giữ, xử phạt và doanh nghiệp sẽ mất luôn thị trường. Nghiêm trọng hơn, nếu thương hiệu bị chiếm đoạt ở những nước tiếp giáp Nước Ta, những người chiếm đoạt thương hiệu sẽ tận dụng để sản xuất hàng giả đưa vào Nước Ta .
Nói chung, doanh nghiệp sẽ thiệt hại đủ đường mỗi khi thương hiệu bị chiếm đoạt và việc khó khăn vất vả, khó khăn vất vả đòi lại thương hiệu là tất yếu “ cực chẳng đã ” nếu doanh nghiệp không muốn rơi vào phá sản, bị “ out ” khỏi game show .
Doanh nghiệp muốn tiếp thị, quảng cáo mẫu sản phẩm đến thị trường, thực thi thương mại, khuếch trương hoạt động giải trí sản xuất kinh doanh thương mại, đều dựa vào thương hiệu sản phẩm & hàng hóa. Không những thế, thương hiệu trở thành cơ sở để cơ quan pháp lý phân biệt hàng thật với hàng giả, hàng nhái nhằm mục đích giải quyết và xử lý kịp thời những vi phạm quyền sở hữu công nghiệp, bảo vệ thiên nhiên và môi trường cạnh tranh đối đầu lành mạnh, bảo vệ quyền lợi và nghĩa vụ của nhà phân phối và người tiêu dùng .
Tại Nước Ta, đã có 1 số ít thương hiệu được định giá trong quy trình chuyển nhượng ủy quyền và góp vốn kinh doanh thương mại như : “ P / S ” ( được định giá 5 triệu USD năm 1996 ), “ Dạ Lan ” ( được định giá 2,5 triệu USD vào năm 1997 ). Mặc dù mức này còn nhã nhặn so với những thương hiệu nổi tiếng trên quốc tế nhưng nó là khá cao ở Nước Ta và là vật chứng cho giá trị của thương hiệu những doanh nghiệp cần phải gìn giữ, bảo vệ .
Thủ tục đăng ký thương hiệu ra quốc tế
Đăng ký theo Thỏa ước Madrid
Nước Ta đã là thành viên của Thỏa ước Madrid ( do tổ chức triển khai Sở hữu trí tuệ quốc tế WIPO quản trị ) về đăng ký quốc tế thương hiệu, với hơn 50 vương quốc là thành viên. Đăng ký theo thỏa ước này, chủ thương hiệu chỉ cần dùng 1 đơn đăng ký quốc tế theo mẫu pháp luật, lưu lại những nước thành viên doanh nghiệp muốn đăng ký thương hiệu và nộp đến Cục Sở hữu trí tuệ. Việc đăng ký theo mạng lưới hệ thống này khá đơn thuần, tiện nghi và ngân sách hoàn toàn có thể rẻ hơn gấp 10 lần so với việc đăng ký trực tiếp ở từng nước. Tuy nhiên, đơn đăng ký này chỉ được thực thi khi thương hiệu đã được đăng ký bảo hộ ở Nước Ta. Thời hạn xem xét đơn đăng ký quốc tế trong vòng 01 năm. Nếu những doanh nghiệp chăm sóc đến những thị trường là thành viên của Thỏa ước thì nên thực thi việc đăng ký theo hình thức này .Mặt khác, từ ngày 11/7/2006, Việt Nam đã chính thức trở thành thành viên của Nghị định thư Madrid. Do đó, doanh nghiệp Việt Nam có thể đăng ký nhãn hiệu bảo hộ ở các nước đã là thành viên của Thoả ước hoặc Nghị định thư.
Đăng ký trực tiếp tại từng vương quốc
Với những nước không phải là thành viên của Thỏa ước Madrid, khi có nhu yếu đăng ký thương hiệu sản phẩm & hàng hóa tại những nước khác như : những nước ASEAN ( trừ Nước Singapore đã tham gia Nghị định thư ) …, những doanh nghiệp sẽ phải đăng ký trực tiếp tại từng vương quốc đó .Thủ tục đăng ký được tiến hành tại những cơ quan chiếm hữu công nghiệp của những nước đó. Để nộp đơn và làm thủ tục đăng ký, doanh nghiệp hoàn toàn có thể sử dụng đại diện thay mặt hoặc Trụ sở tại những vương quốc ; hoặc sử dụng Công ty đại diện thay mặt chiếm hữu công nghiệp Nước Ta và quốc tế .
Source: https://suanha.org
Category : Dụng Cụ