MENU

Nhà Việt

Phục Vụ

24/24

Email Nhà Việt

[email protected]

Kéo, Búa, Bao: Lý Thuyết Trò Chơi Trong Cuộc Sống Thường Ngày

đầu năm làm cái review mặn mặn :)), cuốn này viết chán(+ cảm giác là dịch dở nữa) trừ cái note ở dưới.

Nói tới lý thuyết trò chơi thì hay nhắc tới nan đề tù nhân(the prisoner’s dilemma) và phân tích của nó là Nash equilibrium. Nhưng có 1 vấn đề sớm hơn, dể nắm bắt hơn mà thú vị không kém là bài toán chia bánh.

Có 1 chiếc bánh, cách nào chia cho 2 người mà ai cũng cảm thấy là công bằng.

Giả dụ bạn nghĩ mình cắt ra làm “đôi” là công bằng rồi, nhưng thử nghĩ trường hợp khó hơn là đứa kia rất mất dạy, trừ khi là phần của nó từ 51% trở lên nó mới chịu, nhưng bạn cũng là một đứa cứng rắn không kém. Và đó hẳn nhiên là kết quả thường xảy ra trong thực tế, mọi người bất hợp tác với nhau.

Giải pháp thì ko rõ được ai đưa ra, nhưng được John von Neumann nhắc tới trong cuốn sách đầu tiên về game theory là Theory of Games and Economic Behavior. Theo đó cách chia hợp lý nhất là một đứa có quyền chia và đứa còn lại được quyền chọn -> bingo !

Theo đó von Neumann đưa ra định lý miniMax, diễn nôm ra là trong trò chơi tổng bằng không, thì tốt nhất là tối thiểu hóa thiệt hại(tối đa), nghĩa nếu bạn là đứa cắt bánh thì bạn sẽ cắt sao cho thiệt về mình(luôn là phần “nhỏ hơn” trong 2 phần) là nhỏ nhất. Đặc điểm của cái được gọi là trò chơi, chính là bạn phải suy nghĩ như là đối thủ cũng có suy nghĩ như bạn -> nghe hack não quá

Quay lại cuốn sách, thì tác giả có cái đáng kể là nêu vấn đề với 3 người chơi. Giả dụ như trò búa-kéo-bao.

Giả như có 1 đứa vô cùng ngây thơ, nó luôn ra 1 trong ba thứ như luôn ra búa, thì hẳn nếu chỉ 2 người chơi phần thắng sẽ luôn về bạn, nhưng nếu có 3 cũng lý tính như bạn thì cuối cùng trò chơi lại rơi vào thế lưỡng nan.

Tiếc là phần này chỉ được cuốn sách nói lướt qua nên hơi thất vọng -,-, mấy phần còn lại thì cũng đã đọc đâu đó rồi

description

2.5*(review cho vui thế thôi chứ ko khuyên mọi người đọc cuốn này, đọc Thế lưỡng nan của người tù thì hơn)đầu năm làm cái review mặn mặn :)), cuốn này viết chán(+ cảm giác là dịch dở nữa) trừ cái note ở dưới.Nói tới lý thuyết trò chơi thì hay nhắc tới nan đề tù nhân(the prisoner’s dilemma) và phân tích của nó là Nash equilibrium. Nhưng có 1 vấn đề sớm hơn, dể nắm bắt hơn mà thú vị không kém là bài toán chia bánh.Có 1 chiếc bánh, cách nào chia cho 2 người mà ai cũng cảm thấy là công bằng.Giả dụ bạn nghĩ mình cắt ra làm “đôi” là công bằng rồi, nhưng thử nghĩ trường hợp khó hơn là đứa kia rất mất dạy, trừ khi là phần của nó từ 51% trở lên nó mới chịu, nhưng bạn cũng là một đứa cứng rắn không kém. Và đó hẳn nhiên là kết quả thường xảy ra trong thực tế, mọi người bất hợp tác với nhau.Giải pháp thì ko rõ được ai đưa ra, nhưng được John von Neumann nhắc tới trong cuốn sách đầu tiên về game theory là Theory of Games and Economic Behavior. Theo đó cách chia hợp lý nhất là một đứa có quyền chia và đứa còn lại được quyền chọn -> bingo !Theo đó von Neumann đưa ra định lý miniMax, diễn nôm ra là trong trò chơi tổng bằng không, thì tốt nhất là tối thiểu hóa thiệt hại(tối đa), nghĩa nếu bạn là đứa cắt bánh thì bạn sẽ cắt sao cho thiệt về mình(luôn là phần “nhỏ hơn” trong 2 phần) là nhỏ nhất. Đặc điểm của cái được gọi là trò chơi, chính là bạn phải suy nghĩ như là đối thủ cũng có suy nghĩ như bạn -> nghe hack não quáQuay lại cuốn sách, thì tác giả có cái đáng kể là nêu vấn đề với 3 người chơi. Giả dụ như trò búa-kéo-bao.Giả như có 1 đứa vô cùng ngây thơ, nó luôn ra 1 trong ba thứ như luôn ra búa, thì hẳn nếu chỉ 2 người chơi phần thắng sẽ luôn về bạn, nhưng nếu có 3 cũng lý tính như bạn thì cuối cùng trò chơi lại rơi vào thế lưỡng nan.Tiếc là phần này chỉ được cuốn sách nói lướt qua nên hơi thất vọng -,-, mấy phần còn lại thì cũng đã đọc đâu đó rồi

Source: https://suanha.org
Category : Dụng Cụ

Alternate Text Gọi ngay
Liên kết hữu ích: XSMB