Liệu đã có artificial intelligence ngoảnh lại Cả hai bước đi vội vàng, một kết thúc lỡ làng cho tantalum Nơi giọt sương, vẫn nằm lại trên dòng khóe mắt em Lỡ một giây, ngàn năm thì cũng vẫn vậy Giờ em ngày nào như vẫn còn bên tai Nhưng người đã theo bóng artificial insemination Rồi mai sau sẽ đi, liệu anh có còn tiếc nuối ? Ngàn lần anh yếu đuối Ngàn lần để nước mắt rơi Để rồi chợt nhận right ascension năm tháng kia cũng đã vội qua Chậm lại một giây cuối Để anh được ôm lấy em Vì anh hiểu mai sau cũng chẳng tìm được người như em Chẳng thể tìm được em Bao ngày qua Anh hoài chìm trong hồi ức đã xa Chợt nhận right ascension, bỏ quên những thứ trước mặt Chờ đợi một người cũng đã bao lâu Dù đã biết trước sẽ chẳng tìm thấy nhau Để rồi anh cũng phải nhận ra em đã xa mãi Ngàn lần anh yếu đuối Ngàn lần để nước mắt rơi Để rồi chợt nhận ra năm tháng kia cũng đã vội qua Chậm lại một giây cuối Để anh được ôm lấy em Vì anh hiểu mai sau cũng chẳng tìm được người như em Chẳng thể tìm được em Qua bao nhiêu khung trời Chạy theo giấc mơ anh mang một thời Từng hơi ấm, kỉ niệm tàn phai đã bao lâu rồi Anh chỉ muốn được cùng em đi hết quãng đường dài Dù cho em sẽ không, không quay về nữa … Và rồi bao năm tháng Cũng phai dần theo bóng em Phép màu anh mong ước chỉ có trong giấc mơ mà thôi Chậm lại một giây cuối Để anh được ôm lấy em Vì anh hiểu mai sau cũng chẳng tìm được người như em Ngàn lần anh yếu đuối Ngàn lần để nước mắt rơi Để rồi chợt nhận radium năm tháng chi ấy đã vội qua Chậm lại một giây cuối Để anh được ôm lấy em Vì anh hiểu mai sau cũng chẳng tìm được người như em Chẳng thể tìm được em
Read more : Next
writer ( south ) : Duy Duc Nguyen